always_besideu
09-16-2010, 03:33 PM
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW67II96||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
Không hiểu sao hôm nay cảm xúc trong tôi dâng trào khiến tôi nhớ đến người ấy da diết hoặc mỗi khi nghe ai nhắc đến cụm từ "Yêu đơn phương" hay xem một đoạn phim diễn tả giống tâm trạng mình là trong tôi lại cảm thấy có cái gì đó xót xa... cảm giác như có ai đó chạm đến nỗi đau mà tôi đã mang nặng trong lòng bao năm qua và có thể còn hơn thế nữa ...
http://a367.yahoofs.com/lifestory/x23fDOSaERml7N9lyByE8MNTjcHp6T67cK3atQ--_2/blog/ap_20090811025429915.jpg?lb_____DJUBxpKXt
Trên đời này ... có một thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất ... thứ tình cảm mà một đứa như tôi -lúc nào cũng quan niệm " cái gì không thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn cũng sẽ không thuộc về mình " không bao giờ đủ kiên nhẫn để theo đuổi ... đó là tình yêu đơn phương ....
Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả ... cho đi mà người ta chẳng buồn nhận ...Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa .. bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó ... Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ....rằng người ta thích mình ... để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá ... có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình ...Có đôi khi chỉ là một cái nhìn ... một câu hỏi quan tâm .. một vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bám víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi một ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹp đi và chính nó nhấn chìm mình xuống ...
Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông ... khi thấy người ta quan tâm tới người khác ...nhắc nhiều tới người khác ... đùa cợt với người khác ...trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội ...
Cũng có một vài người bày tỏ tình cảm với tôi và cũng có lúc tôi cũng muốn buông xuôi để quen, để yêu người khác nhằm quên đi hình bóng đó ... nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi ... cứ hy vọng rằng một ngày người ta sẽ nhận ra sẽ quay về và đáp trả tình cảm của mình ... cứ chờ hoài ... đợi hoài mặc dù chính mình biết điều đó sẽ không bao giờ xảy ra ... nhưng cứ lờ đi...
http://img.tamtay.vn/files/2009/06/11/phuongnam1959/blog_images/4a3b4d1c_mua.jpg
Tôi biết con đường mình đang chọn để bước đi chính là con đường một chiều, đi để biết không dễ gì mà dừng lại, đi để biết càng đi càng không thể thấy điểm dừng chân, mà nếu có, phải chăng, cũng chỉ là ngộ nhận... Đâu đó là thực tại mờ ảo trong cái không gian bất định. Tôi vẫn cứ đi mải miết để đôi khi ngoảnh mặt mà nhìn lại, thấy đã đủ xa lắm rồi... Để đôi khi thầm ước nếu còn được quay trở về ngày xưa, tôi vẫn sẽ chọn như thế... Hôm nay nghe lại bài hát "Lặng Thầm” của ca sỹ Noo Phước Thịnh, tôi đã nghe một lần, hai lần, ba lần... Và giờ đã không biết bao nhiêu lần rồi...'' Chợt tỉnh giấc trống vắng trong lòng, trống vắng giữa căn phòng, phải chăng thiếu anh đời lạc lõng? ....Người ra đi ân tình cũng xa. Rồi từng ngày mong anh về đây, Về lại cùng yêu thương nồng say, Rồi từng ngày trong vô vọng, biết yêu thương theo anh bay xa tầm tay. Phải làm gì khi không còn anh? Phải làm gì cho tim này không còn đau nhói thêm, người ơi?'' Nghe để rồi cảm nhận thấy sao giống mình quá để rồi tự mình đau khổ, để rồi tự mình buồn, để rồi đôi khi tự mình bật cười thành tiếng, nghe để rồi đôi khi tự mình có thêm động lực để bước tiếp trên con đường dang dở, con đường mà chính bản thân tôi cũng chẳng biết có dẫn tới đâu?... Hãy cho tôi được nói thêm về cảm xúc thật của lòng mình, để thấy rằng đã có lúc, đã có người và vẫn còn nhiều ai đó như thế... “Nếu còn coi em như một người bạn, hãy gọi cho em khi anh cần em... anh nhé”... Đừng cười em nhé anh... vì đơn giản chỉ vì em yêu anh... đó chính là sự thật. Ngoài trời giờ đang mưa, mưa nhiều lắm. Tiếng mưa nghe lạnh buốt, cái lạnh buốt giá thấm vào da vào thịt. Bóng tối như phủ mờ những nối nhớ mong manh. Cơn mơ lặng lẽ kéo lê tâm hồn vào trong giấc ngủ... Từng ngày, từng ngày, em mong chờ tin nhắn của anh... Một tin nhắn hết đỗi bình thường, giản dị, như của những người bạn trao nhau... Nhưng sao em vẫn cố tự tìm nơi đó một cử chỉ dịu dàng, một lời nói quan tâm... để em thấy sao thật gần gũi, thật thân quen, như anh đang tự hiện hữu đâu đây.
http://files.myopera.com/OneForeverLove/albums/719061/thumbs/785452_1218096091.jpg_thumb.jpg
Đôi lúc tôi nghĩ sao mà tôi căm thù tột đỉnh anh ta, kẻ đã làm cho tôi tổn thương ........Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi ... nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao giờ con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ... Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, giằng xé và xé nát con tim .... Hay nói đúng hơn ... yêu đơn phương là cả một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... một cuộc chiến không có người thắng và cũng không có người thua ... chỉ biết một điều chắc chắn rằng mình sẽ đau khổ ...
Nhưng cũng thật vĩ đại .... vì mình có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó ... Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào ... Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn ... dẫu biết sẽ chẳng bao giờ được đáp trả ...
http://mst.eva.vn//upload/news/2010-05-15/1273900259-chan-2-dep.jpg
Cũng như khi tôi từng nói với ai đó ... đừng chờ đợi tôi ... thì tôi nhận lại được câu trả lời ... " Anh yêu em vì Anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu Anh... và anh chờ đợi là chờ đợi ngày Anh hết yêu em chứ không phải ngày em yêu Anh ... " ... cái câu ấy được tôi cố tình kiếm cớ lờ đi và tôi đã tìm mọi lý do mặc dù biết lý do đó không chính đáng để đáp trả lại cho người ấy. Dẫu biết rằng người ấy sẽ rất đau khổ, tôi luôn dằn dặt mình rằng người khác đã làm mình đau khổ thì mình không thể lại gây ra cho một người khác cái đau khổ cũng gần giống như mình mà biết làm sao được khi lý trí mình nghĩ thế nhưng con tim lại không cho phép....
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/06/14/12/24541244958127.jpg
Đến cuối tôi cũng xin mượn lời bài hát Lặng thầm của Noo Phước Thịnh để nói hộ lòng mình một lần nữa:
Em sẽ mãi mãi lặng thầm, khi bóng dáng ấy đã xa xăm,
Em sẽ mãi mãi lặng thầm, đừng mong chờ chi tình yêu giờ xa lắm
Có nỗi nhớ chẳng nói thành lời,
Có nỗi nhớ sẽ mãi không vơi,
Người ra đi bỏ lại nỗi đau rã rời.
.....................................
(Blog của so_so111212005)
Không hiểu sao hôm nay cảm xúc trong tôi dâng trào khiến tôi nhớ đến người ấy da diết hoặc mỗi khi nghe ai nhắc đến cụm từ "Yêu đơn phương" hay xem một đoạn phim diễn tả giống tâm trạng mình là trong tôi lại cảm thấy có cái gì đó xót xa... cảm giác như có ai đó chạm đến nỗi đau mà tôi đã mang nặng trong lòng bao năm qua và có thể còn hơn thế nữa ...
http://a367.yahoofs.com/lifestory/x23fDOSaERml7N9lyByE8MNTjcHp6T67cK3atQ--_2/blog/ap_20090811025429915.jpg?lb_____DJUBxpKXt
Trên đời này ... có một thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất ... thứ tình cảm mà một đứa như tôi -lúc nào cũng quan niệm " cái gì không thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn cũng sẽ không thuộc về mình " không bao giờ đủ kiên nhẫn để theo đuổi ... đó là tình yêu đơn phương ....
Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả ... cho đi mà người ta chẳng buồn nhận ...Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ một nơi rất xa .. bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó ... Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ....rằng người ta thích mình ... để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá ... có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình ...Có đôi khi chỉ là một cái nhìn ... một câu hỏi quan tâm .. một vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bám víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi một ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹp đi và chính nó nhấn chìm mình xuống ...
Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông ... khi thấy người ta quan tâm tới người khác ...nhắc nhiều tới người khác ... đùa cợt với người khác ...trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội ...
Cũng có một vài người bày tỏ tình cảm với tôi và cũng có lúc tôi cũng muốn buông xuôi để quen, để yêu người khác nhằm quên đi hình bóng đó ... nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi ... cứ hy vọng rằng một ngày người ta sẽ nhận ra sẽ quay về và đáp trả tình cảm của mình ... cứ chờ hoài ... đợi hoài mặc dù chính mình biết điều đó sẽ không bao giờ xảy ra ... nhưng cứ lờ đi...
http://img.tamtay.vn/files/2009/06/11/phuongnam1959/blog_images/4a3b4d1c_mua.jpg
Tôi biết con đường mình đang chọn để bước đi chính là con đường một chiều, đi để biết không dễ gì mà dừng lại, đi để biết càng đi càng không thể thấy điểm dừng chân, mà nếu có, phải chăng, cũng chỉ là ngộ nhận... Đâu đó là thực tại mờ ảo trong cái không gian bất định. Tôi vẫn cứ đi mải miết để đôi khi ngoảnh mặt mà nhìn lại, thấy đã đủ xa lắm rồi... Để đôi khi thầm ước nếu còn được quay trở về ngày xưa, tôi vẫn sẽ chọn như thế... Hôm nay nghe lại bài hát "Lặng Thầm” của ca sỹ Noo Phước Thịnh, tôi đã nghe một lần, hai lần, ba lần... Và giờ đã không biết bao nhiêu lần rồi...'' Chợt tỉnh giấc trống vắng trong lòng, trống vắng giữa căn phòng, phải chăng thiếu anh đời lạc lõng? ....Người ra đi ân tình cũng xa. Rồi từng ngày mong anh về đây, Về lại cùng yêu thương nồng say, Rồi từng ngày trong vô vọng, biết yêu thương theo anh bay xa tầm tay. Phải làm gì khi không còn anh? Phải làm gì cho tim này không còn đau nhói thêm, người ơi?'' Nghe để rồi cảm nhận thấy sao giống mình quá để rồi tự mình đau khổ, để rồi tự mình buồn, để rồi đôi khi tự mình bật cười thành tiếng, nghe để rồi đôi khi tự mình có thêm động lực để bước tiếp trên con đường dang dở, con đường mà chính bản thân tôi cũng chẳng biết có dẫn tới đâu?... Hãy cho tôi được nói thêm về cảm xúc thật của lòng mình, để thấy rằng đã có lúc, đã có người và vẫn còn nhiều ai đó như thế... “Nếu còn coi em như một người bạn, hãy gọi cho em khi anh cần em... anh nhé”... Đừng cười em nhé anh... vì đơn giản chỉ vì em yêu anh... đó chính là sự thật. Ngoài trời giờ đang mưa, mưa nhiều lắm. Tiếng mưa nghe lạnh buốt, cái lạnh buốt giá thấm vào da vào thịt. Bóng tối như phủ mờ những nối nhớ mong manh. Cơn mơ lặng lẽ kéo lê tâm hồn vào trong giấc ngủ... Từng ngày, từng ngày, em mong chờ tin nhắn của anh... Một tin nhắn hết đỗi bình thường, giản dị, như của những người bạn trao nhau... Nhưng sao em vẫn cố tự tìm nơi đó một cử chỉ dịu dàng, một lời nói quan tâm... để em thấy sao thật gần gũi, thật thân quen, như anh đang tự hiện hữu đâu đây.
http://files.myopera.com/OneForeverLove/albums/719061/thumbs/785452_1218096091.jpg_thumb.jpg
Đôi lúc tôi nghĩ sao mà tôi căm thù tột đỉnh anh ta, kẻ đã làm cho tôi tổn thương ........Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi ... nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao giờ con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ... Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, giằng xé và xé nát con tim .... Hay nói đúng hơn ... yêu đơn phương là cả một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... một cuộc chiến không có người thắng và cũng không có người thua ... chỉ biết một điều chắc chắn rằng mình sẽ đau khổ ...
Nhưng cũng thật vĩ đại .... vì mình có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó ... Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào ... Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn ... dẫu biết sẽ chẳng bao giờ được đáp trả ...
http://mst.eva.vn//upload/news/2010-05-15/1273900259-chan-2-dep.jpg
Cũng như khi tôi từng nói với ai đó ... đừng chờ đợi tôi ... thì tôi nhận lại được câu trả lời ... " Anh yêu em vì Anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu Anh... và anh chờ đợi là chờ đợi ngày Anh hết yêu em chứ không phải ngày em yêu Anh ... " ... cái câu ấy được tôi cố tình kiếm cớ lờ đi và tôi đã tìm mọi lý do mặc dù biết lý do đó không chính đáng để đáp trả lại cho người ấy. Dẫu biết rằng người ấy sẽ rất đau khổ, tôi luôn dằn dặt mình rằng người khác đã làm mình đau khổ thì mình không thể lại gây ra cho một người khác cái đau khổ cũng gần giống như mình mà biết làm sao được khi lý trí mình nghĩ thế nhưng con tim lại không cho phép....
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/06/14/12/24541244958127.jpg
Đến cuối tôi cũng xin mượn lời bài hát Lặng thầm của Noo Phước Thịnh để nói hộ lòng mình một lần nữa:
Em sẽ mãi mãi lặng thầm, khi bóng dáng ấy đã xa xăm,
Em sẽ mãi mãi lặng thầm, đừng mong chờ chi tình yêu giờ xa lắm
Có nỗi nhớ chẳng nói thành lời,
Có nỗi nhớ sẽ mãi không vơi,
Người ra đi bỏ lại nỗi đau rã rời.
.....................................
(Blog của so_so111212005)