hieu171ce
12-03-2008, 02:55 PM
Thơ Cho Em
Anh đã đọc một bài thơ “Tự Hỏi”,
Tự hỏi mình sao lại yêu em.
Anh thấy mình sao không giống thế,
Vậy mà hỏi mình, sao lại yêu em?
Em là một Làn Mây Hồng trên bầu trời xanh vời vợi,
Tô điểm thêm ánh sáng của mặt trời.
Gió khẽ thổi khiến em bay nhẹ,
Cho hồn anh như ở trên Mây.
Em cũng là áng Mây trong trong bóng nước,
Nước và Mây xanh trong mãi một màu.
Gió lại thổi khiến Mây trôi theo nước,
Bóng của anh vờn nhẹ theo ánh Mây.
Em thế đấy trên trời hay dưới nước,
Tới nơi nào anh cũng bước theo.
Gieo sự sống cho tình yêu thực sự,
Thực sự như là tình vĩnh cửu cho em.
Bài thơ ấy, lâu anh không đọc lại,
Những bài hát buồn cũng bị anh bỏ quên.
Bỏ quên cả ký ức của một mình,
Bởi bên anh, giờ đã có em.
Em là tất cả tình yêu và nỗi nhớ,
Là hình bóng, anh không bao giờ quên được.
Là người anh tin, khi bên cạnh,
Là những gì anh có, em ơi.
Đà Nẵng 14.11.2008
Phạm Viết Hiếu
Anh đã đọc một bài thơ “Tự Hỏi”,
Tự hỏi mình sao lại yêu em.
Anh thấy mình sao không giống thế,
Vậy mà hỏi mình, sao lại yêu em?
Em là một Làn Mây Hồng trên bầu trời xanh vời vợi,
Tô điểm thêm ánh sáng của mặt trời.
Gió khẽ thổi khiến em bay nhẹ,
Cho hồn anh như ở trên Mây.
Em cũng là áng Mây trong trong bóng nước,
Nước và Mây xanh trong mãi một màu.
Gió lại thổi khiến Mây trôi theo nước,
Bóng của anh vờn nhẹ theo ánh Mây.
Em thế đấy trên trời hay dưới nước,
Tới nơi nào anh cũng bước theo.
Gieo sự sống cho tình yêu thực sự,
Thực sự như là tình vĩnh cửu cho em.
Bài thơ ấy, lâu anh không đọc lại,
Những bài hát buồn cũng bị anh bỏ quên.
Bỏ quên cả ký ức của một mình,
Bởi bên anh, giờ đã có em.
Em là tất cả tình yêu và nỗi nhớ,
Là hình bóng, anh không bao giờ quên được.
Là người anh tin, khi bên cạnh,
Là những gì anh có, em ơi.
Đà Nẵng 14.11.2008
Phạm Viết Hiếu